Friday, March 8, 2013

Lâu dần, các thế hệ con em trong làng đều "bị" mẹ gõ đầu, hết anh chị lại đến em út.

tu van seo web,Internet marketing online

Mấy chục năm trong nghề gõ đầu trẻ, mẹ được người ta gọi bằng cái tên "bà giáo" bởi có nhà hai thế hệ cha mẹ - con đều do mẹ dạy những chữ trước hết. Ngày bé, có lần mẹ cùng mấy chị bạn sang nhà ông chú làm nghề bói toán, thầy bói bảo bốc một que diêm lên để thầy xem. Xem bói que diêm cho mẹ xong, đã phán "cháu sau này lấy chồng cũng cơ bản lắm, rồi cũng có nhà ngói, sân gạch, cây mít". Nửa tín nửa nghi, mẹ nghĩ thầy bói đoán mò, chứ ai bốc diêm mà xem được mệnh bao giờ.

Thế rồi mẹ gặp bố - lính đóng quân gần nhà và hai người kết bạn từ đó. Nhà cũng là nhà ngói, cũng trồng cây mít, ấy nhưng hai mươi mấy năm sân vẫn chưa được lát gạch, chỉ có lối đi độc nhất rộng hơn nửa mét được xếp gạch vỡ để vào nhà. Vậy là mẹ đã có được 2/3 niềm tin vào lời thầy bói, nghĩ mà mừng.

Năm anh em được mẹ sinh ra trong vòng chín năm có lẻ. Mẹ tần tảo nuôi nấng dạy bảo. Bố sức khỏe yếu, đau yếu luôn do di chứng chiến tranh và sức ép của trận bom để lại. Ngoài giờ lên lớp, mẹ lại tìm cách đi kiếm ăn cho năm cái tàu há mồm ở nhà. Khi đi mót khoai, lúc thì đi gặt lúa thuê cho người ta. Ấy vậy nên đến giờ con vẫn nhớ cảnh mẹ đi mót khoai ngoài ruộng, cuốc đất đến bở hơi tai mới thấy một củ khoai tia nhỏ nhỏ, thế là mừng quýnh cả lên.

Trong ký ức của con giờ vẫn còn đọng lại những rổ khoai sồn sột để nguội ăn mới ngon, vì vị ngọt của khoai sột phải để nguội mới cảm nhận được. Mà dường như có những thứ chỉ lần đầu được ăn mới làm người ta nhớ mãi, y như " Cái bánh mỳ kẹp chả" ngày nào con biết. Niềm vui và tự hào của mẹ là con và mấy anh em đều ngoan, học hành giỏi giang cả, năm nào cũng có giấy khen mang về. Hồi đó, mẹ nói nếu nhà mình có điều kiện để đóng khung giấy khen thì chắc phải treo kín gần hết bốn bức tường mất.

Năm con vào cấp 3 cũng là năm mẹ được nhà trường cổ vũ về hưu để thay một thế hệ bà giáo già bằng những cô giáo trẻ. Cầm được hơn hai triệu trong tay, mẹ mừng như được vàng thoi mang về sửa cái bếp để mỗi năm không phải trát đất tránh gió như trước nữa. Rồi anh cả - cánh tay phải kiếm tiền của mẹ bất ngờ bị gọi nhập ngũ. Mẹ lại điêu đứng hơn cầm đơn đi xin hoãn bổn phận nhập ngũ cho anh, nhưng không được.

No comments:

Post a Comment